Blog thủ thuật tin học, thủ thuật blog và internet, MMO. Nơi giao lưu, chia sẻ những kiến thức của cộng đồng tin học.

Vũ khí tán gái thời bao cấp

| 0 nhận xét |

Là thế hệ đầu 9x, mình chỉ đc nghe kể và xem tranh ảnh, rất mơ hồ về thời bao cấp. Chỉ biết đến tem phiếu, mua gạo phải xếp hàng cả ngày, hay xe đạp sánh ngang ô tô bi h... hum nay đọc đc bài này mới thấy thời đó khó khăn, nhưng thiệt giản dị, thiệt đẹp biết bao:), ôi thời bao cấp, nếu mình sống thời đó có lẽ ghen tị nhiều điều.

---------------------





Tui thuộc con nhà nghèo nên rất hiếm khi có vũ khí để tán gái. Dưới
đây là những gì tui biết, tui nhớ chứ chưa khi nào tui có để dùng ( là
nói vũ khí mode từng thời, chứ thời sau thiên hạ có cả thì tui cũng có).
Vì vậy có thể tui nhớ không hết, biết không hết. Hoặc có khi nhớ nhưng
không sao tìm được ảnh minh hoạ. Ví dụ áo bay Liên Xô, áo Nato, quần áo
Tô Châu chẳng hạn. Ngay cả dép tông Lào tui không tìm ra hình, chỉ tìm
được hình tương đối gần với dép tông Lào thời đó thôi. Mong bà con ai có
ảnh về vũ khí tán gái thì email cho tui để giúp cho tui có đủ bộ sưu
tập, vô cùng cảm ơn.







Thời trang cũng là đồ khoe của, vũ khí tán gái thời bao cấp, tính từ
dưới chân lên đến đầu phải bắt đầu từ đôi dép. Dép đúc Trung Quốc được
coi là một loại dép sang. Thời mà người ta đi chân đất, guốc mộc và dép
cao su xỏ bốn quai thì ai đi dép đúc đều được coi là dân quí phái.
 



Thoạt kì thuỷ nó được cấp phát cho bộ đội vượt Trường Sơn hành quân
vô Nam. Đi dép này không sợ bị sút quai dọc đường, về sau trở thành mode
sang trọng của thanh niên tỉnh lẻ miền Bắc trong chiến tranh.




Ở Hà Nội và các thành phố lớn thì dép nhựa Tiền
Phong mới đúng là mode. Trong suốt thời trai trẻ của tui, chưa khi nào
tui có được một đôi dép nhựa Tiền Phong. Muốn có để đi tán gái thì phải
đi mượn, hi hi. Có dép nhựa Tiền phong trắng, phải biết cách “khệnh
khạng” nữa. Thí dụ quần phải xắn cao đến nửa gối, không được xỏ quai hậu
của dép mà luôn luôn phải đi dép “Dẫm quai” cho sành điệu , he he.


Sau chiến tranh thì dép Tông Lào mới thực sự là mode sang trọng, dép có đế càng dày càng sang.





Đồng hồ Pôljot Liên Xô là một loại vũ khí đắc địa để tấn công các cô
gái xinh đẹp. Trước 1975 đồng hồ poljot Liên Xô tuồng như là khát vọng
cháy bỏng của các chàng trai. Có nó thì không cần phải nhiều lời, chỉ
cần đưa tay lên xem đồng hồ là tim nàng đã rung rinh.



Anh nào giàu có mua tặng nàng chiếc đồng hồ poljot nữ thì cuống tim nàng đứt ngay lập tức, nàng đổ cái rầm, xong om!




Sau 1975 bọn Tư bản khốn kiếp đem đồng hồ Seiko tấn công ra miền Bắc
XHCN tươi đẹp của chúng ta, lập tức đồng hồ poljot mất giá. Đồng hồ
Seiko chạy tự động, không phải lên giây, lại hiện ra thứ, ngày, tháng…
thật quá sang trọng. Một yêu anh có sen kô/ hai yêu xe đạp Pơ giô đón nàng. ( Còn có câu nói về xe máy hiệu Peugeot: Một yêu anh có sen kô/ hai yêu anh có Pơ giô cá vàng)






Bút cũng là một vũ khí tán gái. Trong ảnh bút nắp trắng là bút Hồng
Hà, năp vàng là bút Kim Tinh. Các loại khác là bút Trường Sơn. Bút Kim
Tinh trước 1975 là là một vật trang sức đắt giá, chỉ có dân giàu có mới
có loại bút này. Chỉ cần giắt cái bút Kim Tinh vào túi áo trên, chưa cất
lời mắt nàng đã long lanh… dễ sợ!


Mũ cối Trung Quốc đương nhiên là một vũ khí, bởi vì nó rất đắt. Những
năm 80 nó có giá 80 đồng, bằng một chỉ vàng. Khi cao điểm lên tới 150
đồng, gần bằng 2 chỉ. Thời này đi dép tông Lào, mặc quần bò Thái, áo bay
Liên Xô, đeo đồng hồ Seiko, đội mũ cối thì có thể tán đổ cả hoa hậu.
 



 





Xe đạp là cả một gia tài. Ai có xe đạp thì đương nhiên kẻ đó không
thể gọi là nghèo. Một chiếc xe đạp mất cả làng, cả khu phố đều biết. Xe
sang nhất là xe Peugeot-“Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ”, xe Lơ
là xe Peugeot ( Cũng có người bảo đó là xe máy Mobylette). Xe Favorite
sang trọng thứ nhì, sau Peugeot: ” Làm trai cho đáng nên trai/ có Pha vơ
rít, có đài dắt lưng”




Trước 1980, sang trọng và quí phái số 1 là xe Babeta, nó còn quí hiếm
gấp nhiều lần xe mercedez bây giờ. Ngay cả bộ trưởng cũng khó lòng mua
được chiếc xe này. Đó là xe của bậc đại gia số 1 của Hà Nội và các thành
phố lớn.



Sau 1980 là thời đại của honda, đầu tiên là honda
cup 50. Khi đó lập tức truyền tụng câu: ” Một trăm lời nói không bằng
ống khói hon đa”

 



Sau đó là cup 70, một “vũ khí giết gái hàng loạt”. Đến nỗi nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo phải kêu lên:“Bây giờ yêu nghĩa là vèo xe cúp/ Xe đạp anh xịt lốp cả tư mùa.”



Xe cup 82 đời chót, kim vàng gọt lệ là thứ vũ khí nguy hiểm cuối cùng
của thời bao cấp, không có vũ khí nào nguy hiểm như vũ khí này. Mặc dù
nhà thơ Bùi Chí Vinh ra sức ca ngợi tình yêu thời xe đạp, nhưng hầu như
chẳng có tác dụng gì, hi hi.
“Anh chở tình anh trên xe đạp/ Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm/ Dễ gì
mang một cô công chúa/ Đặt vào xe rồi khẽ cúi hôn/ Anh chở em đi bằng xe
đạp/ Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy/ Thương ghê ngọn gió sau lưng ấy/ Thổi
mát đời anh trong cánh tay./ Cảm ơn em dám ngồi xe đạp/ Để cho anh quên
mất mình nghèo/ Cảm ơn em đã không đánh phấn/ Nhìn anh bằng con mắt
trong veo.”  ( Bùi Chí Vinh)

 ------------------------

Cách khắc phục lỗi upload dupe 1 file liên tục của FileZilla

| 0 nhận xét |

Nhiều bạn gặp vấn đề này, bản thân mình cũng gặp. Hum nay trình bày cách khắc phục cho các bạn.

Nguyên nhân:
  1. Host upload(filesonic, fileserve, hotfile...) hầu hết mà muti-server.
  2. FileZilla sẽ tự động kết nối lại nếu bị mất kết nối, mà như 1, nó sẽ kết nối ở 1 server khác nhưng file up lên trc đó k có-> up lại từ đầu.
Xử lý: Các bạn vô FileZilla>Edit>Settings>FTP>đánh dấu vô ô Send FTP Keep-alive commands>OK.

Chúc các bạn thành công!

Hướng dẫn open port VPS AZURE đầy đủ nhất!!

| 0 nhận xét |

Cũng không có gì khó , yêu cầu các bạn thực hiện đúng qui trình sau là ok
Bước 1 :

Hỏi ng create vps cho bạn đã add những port nào

Bước 2 :

  Login vào VPS của bạn , thì tiến hành off Firewall và add port vào FireWall.

Các bạn vào Start >Server Manager > Go to Windows Firewall rồi làm lần lượt theo hình:



Photobucket


Rồi next > next > next > finish.
Trong outbound làm tương tự, nhớ chọn allow all connection.

xong rồi, các bạn chạy cho ứng dụng chiếm port đấy. Vào canyouseeme.org  check xem

Video đính kèm ở dưới luôn , các bạn xem video làm cho dễ .

Tut Open port :
http://www.mediafire.com/?dv4uqcfd0l8gm8m


Chú ý: 

1. Chỉ mở được các post có trong endpoint thôi, những ai mà mua vps thì hỏi ng create add những port nào.
2. Tắt tất cả firewall ở cả 3 tab trong firewall setting. Hoặc có thể tắt tab đầu tiên, các tab sau để allow hết.
3. Trong inbound, outbound để TCP thôi. gõ port vô, có thể gõ nhiều port 1 lúc kiểu "80, 21, 56565".
4. Cơ bản làm hết đến 3 là xong, nhưng nhiều bạn thường vào check canyouseeme luôn, đảm bảo gặp lỗi ngay. Canyouseeme chỉ check đc port nếu có ứng dụng đang chiếm port đó thôi. Ví dụ port 80 thì bạn chạy apache, 56565 thì add vào utorrent...
5. Sau khi để ứng dụng chạy chiếm port đó mới check canyouseeme!! Đảm bảo Sucess!

Xem Thống Kê Mới Virus [Giả dạng Folder.exe (trùng tên Folder)]. & Fix các thư mục bị làm ẩn.

| 0 nhận xét |

Bước 1: "Tắt process của Virus"

Tải và chạy Process Approach.

Sau đó làm theo 2 hình dưới.




----------

Bước 2: Tìm xóa các mầm virus cùng file autorun.inf ở tất cả các ổ đĩa và Fix lỗi autorun để tránh nhiễm lại ngay khi ta truy cập các ổ đĩa.

Chạy XYplorer
Chọn từng ổ đĩa bên trái, ngó qua bên phải để xóa các file autorun.inf (xem hình)



Tiếp theo, vào Start, Run, gõ "Regedit" rồi enter

Trong chtrình Regedit, tìm tới khóa:

HKCU \ Software \ Microsoft \ Windows \ CurrentVersion \ Explorer \ MountPoints2

Xóa khóa MountPoint2 ở bên trái đi (bằng cách chọn khóa đó rồi nhấn Delete).



----------

Bước 3: Tìm xóa 2 file chạy của Virus. (Userinit.exeSystem.exe)
Chú ý: phải đọc thật kĩ đường dẫn để tránh nhầm với file của hệ thống.

Vào C:\Windows\ , tìm xóa file Userinit.exe
Vào C:\Windows\System32\ , tìm xóa file System.exe

----------

Bước 4: Sửa lại giá trị của khóa Userinit trong Registry để đảm bảo cho lần vào Win sau không bị Logoff.
(bước này cực quan trọng không thể thiếu).

Vào C:\Windows\System32\ , kiểm tra xem còn file Userinit.exe không. (phải đảm bảo còn file này ở đây).

Vào Start, Run , gõ "Regedit" rồi enter.

Trong chtrình quản lý Registry, tìm tới khóa sau:

HKEY_LOCAL_MACHINE \ SOFTWARE \ Microsoft \ Windows NT \ CurrentVersion \ Winlogon

Rồi ngó qua bên phải, double click vào value Userinit, sửa giá trị thành C:\Windows\System32\Userinit.exe, (nếu ổ C: là ổ chứa Windows)



Để chắc chắn, bạn nên tải Autoruns này. Chạy nó. Xem giống như hình sau thì ổn.



----------

Bước 5: "Tìm xóa các mầm exe giả dạng Folder trùng tên" và "Phục hồi những Folders bị Virus giấu đi (làm ẩn)"

a) Tìm xóa mầm giả dạng Folder.exe:

Chạy XYplorer , mở bung chtrình ra toàn màn hình (Maximize), rồi thiết lập như hình dưới.



Sau khi Search ra tất cả các file .exe của của 1 ổ đĩa nào đó (ví dụ ổ E: như hình dưới), click vào tiêu đề cột SIZE để xếp các file giả dạng theo Size, và đương nhiên là chúng sẽ có cùng icon là hình Folder.

Chú ý 2 điểm này, xóa hết chúng đi.



Thao tác tương tự cho các ổ đĩa khác (luôn cả USB) để xóa triệt để các mầm giả dạng.

b) Phục hồi lại các Folders bị Virus làm ẩn:

Dùng tool này để phục hồi . Phuc hoi Hidden File Folder.bat.

[HCE]

Hà Nội mùa đẹp nhất

| 0 nhận xét |

Tết đã qua, những ngày mưa phùn ẩm ướt đã kịp tiếp sức cho đất, để cây nảy mầm, thay áo cho Hà Nội. Buổi sáng se lạnh, buổi chiều dịu mát, ánh nắng cuối ngày đậm đặc nhuộm vàng phố làm lộ vẻ cũ kỹ trên mảng tường rêu phong, tạo nên mùa đẹp nhất.
 









Nảy lộc, đâm chồi - mùa thật đẹp
 


Nhịp bước chừng như thong thả hơn




Mưu sinh trên phố cổ






Chiều về trên ngõ phố...
 
 
Hữu Nghị
(Dân Trí)

Chữ “Hàng” gợi cảm

| 0 nhận xét |

Hà Nội ba mươi sáu phố phường, mỗi phố là một phường hay mỗi phường là một phố?
Không hẳn thế. Bởi mỗi nghề còn giữ lại trên tên phố Hà Nội nay đã qua bao thay đổi, còn đến hơn sáu mươi phố bắt đầu bằng chữ Hàng như Hàng Đào, Hàng Tre, Hàng Sắt, Hàng Mành, Hàng Bún, Hàng Bè... trong hơn ba trăm sáu mươi phố của Hà Nội hiện nay. Hà Nội lớn lên không ngừng. Gương mặt từng phố ngày mỗi đổi thay và hẳn trong lòng nó, trong lòng mỗi phố, trong lòng mỗi căn nhà và mỗi con người Hà Nội.


(Ảnh: Việt Hưng)

Cuộc đời là một dòng sông chảy đi bất tận, mang lớp lớp phù sa mới bồi đắp vào cuộc đời mình. Có những phố nguyên có chữ Hàng nhưng đã được mang tên mới như Hàng Cỏ (Trần Hưng Đạo), Hàng Đẫy (Nguyễn Thái Học), Hàng Giò (Bà Triệu phía trên), Hàng Lọng (Đường Nam Bộ rồi Lê Duẩn), Hàng Nâu (Trần Nhật Duật), Hàng Kèn, (Quang Trung), Hàng Bột (Tôn Đức Thắng)…

Trong ký ức của những người Hà Nội, một căn nhà, một góc phố, một gốc cây, có khi chỉ là một âm thanh, một làn hương, một màu sắc... cũng hiện lên bao hình ảnh thân yêu, gợi cảm. Đương nhiên cái mới phải sinh ra, phải vươn lên, cái cũ phải nhường chỗ. Măng thay tre. Con sông tiếp nhận những dòng suối. Nhưng cây măng chớ quên bụi tre đã ôm ấp che chở mình. Dòng sông hình thành sao được nếu không có những con suối cần cù năm tháng trong rừng sâu im vắng?

Người Hà Nội hôm nay đi quanh Hồ Gươm, đi vòng Hồ Tây, đi thuyền trên hồ Thống Nhất, thả hồn trên đường Thanh Niên có hoa phượng hoa ban tím (còn gọi là cây móng bò), vào bảo tàng Hồ Chí Minh, ngắm vườn hồng đường Bắc Sơn, ra Điện Biên nhìn lại Cột Cờ cổ kính, vòng về chợ Đồng Xuân, rẽ ra bờ sông Cái có cầu Chương Dương, bước lên con đê xanh... có bao giờ quên được những tên phố thân thương, gợi nhớ cả một thời xa xưa oanh liệt và trữ tình.

Hà Nội có những nghề cổ truyền, có đám, có phường, có những món ăn thanh lịch, những cảnh trí thơ mộng và cả những niềm vui mộc mạc giản dị của một vùng quê Bắc Bộ. Hàng Bài không còn là bài lá, tam cúc, tổ tôm có những cây xe hồng, tịnh vàng xuất hiện trên ổ rơm những ngày tết ấm cúng trong bao gia đình, những cây bát sách, cửu vạn mà câu ca dao đã phải thốt lên: "Làm trai biết đánh tổ tôm, uống trà mạn hảo, xem nôm Thúy Kiều" là ba cái thú, ba sự lịch lãm một thời; những quân bài đã thành kỷ niệm in trong ký ức bao thế hệ. Nay ở đây có trường Trưng Vương, nhà triển lãm, hiệu bán sách khoa học, bán băng nhạc, có cửa hàng bách hóa lớn nhất Thủ đô.

Hàng Bạc không còn những cô gái kiêu kỳ kiểu công chúa cấm cung, ăn cái giá đỗ cũng phải ngắt làm đôi, cái phố từng sản xuất những vòng, xuyến, kiềng vàng cho lớp giàu sang, sản xuất những đôi khuyên vàng và tích bạc cho cô dâu về nhà chồng, cho những vùng xa về kinh kỳ kẻ chợ sắm cưới; chỉ còn rạp Tố Như cũ (rạp Chuông Vàng-Văn Lang) nơi sinh ra Trung đoàn Thủ đô bất tử trong những ngày kháng chiến oanh liệt của Liên khu Một năm 1946.
 
(Ảnh: Việt Hưng)

Nhà cô Bé Tý đã thay đổi hoàn toàn, không còn ai nhớ đến nữa, đình Hàng Bạc cũng hoang tàn, những người thợ bạc Châu Khê (Cẩm Bình, Hải Dương) có đình thờ riêng, nay lang bạt đi đâu, hiệu thuốc cam có Con Hươu, còn đấy, nhưng em bé nào còn ăn thứ thuốc cam ấy (có đến bốn năm hiệu cùng có Con Hươu, cũng hơi phiền). Hàng Chuối từng có những bãi chuối bạt ngàn để chăn đàn voi cho nhà vua phủ chúa, nay là một phố dài cây xanh rợp bóng, những biệt thự yên lặng như vầng trán trầm tư trong tịch mịch. Cái màu xanh đất bãi ấy mất đi chăng? Không, nó lại hồi sinh trong màu lá hai bên đường cây, để xuân về, óng ả, tơ non, tạo ra cái mái nhà xanh của thủ đô rất Hà Nội. Trụ sở Hội Phụ nữ lúc nào cũng có bóng cây dịu mát, cái dịu mát của cây hay của người phụ nữ Việt Nam? Bàn tay nào khéo léo, tâm hồn nào giàu rung động, để đã từ một ống tre, một quả bầu khô, một miếng da rắn... tạo ra cây nhị cây hồ nhất là cây đàn bầu bất hủ.

Hàng Đàn hẳn một thời náo nhiệt những giai nhân tài tử, nghệ sĩ đến so dây, nắn phím. Những trái tim ấy đã ra đi nhưng tài hoa còn lại với đất nước nghìn năm văn vật. Hẳn họ cũng đã quá bước tạt sang Hàng Quạt bên cạnh để thửa cái quạt thước, chiếc quạt tím trang kim, chiếc quạt gỗ đàn hương thoảng gió thơm, chiếc quạt gỗ trầm ngào ngạt, khiến yêu cái quạt yêu cả người cầm quạt, nói như nữ sĩ Xuân Hương:

"Mười bẩy hay là mười tám đây

Cho ta yêu dấu chẳng rời tay...

... Yêu đêm chưa phỉ lại yêu ngày..."
 

(Ảnh: Việt Hưng)

Quạt tạo ra gió mát, quạt còn che nửa mặt hoa cho khỏi rám má hồng trưa nắng, làm duyên cho tao nhân... Hàng Nón sao lại không từng tặng liền anh liền chị đất Kinh Bắc những chiếc nón thúng quai thao để: "Yêu nhau gửi nón cho nhau Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay...". Những chiếc nón ấy đã ở lại mãi mãi với câu ca say đắm lòng người, trường tồn với dân tộc tài hoa và tha thiết. Hàng Khay có những người thợ khảm trứ danh. Từ mảnh gỗ đơn sơ, từ chiếc vỏ con trai chẳng giá trị gì, họ đã tạo ra những tác phẩm thực sự, óng ánh, bảy sắc cầu vồng; những đường nét, phong cảnh, tưởng như đang hiển hiện trước mắt mà ta đang bước vào đó trên đoạn đường ta đang đi dạo. Bến sông Nhị Hà xưa còn ăn sâu vào đất liền hơn bây giờ nhiều. Từ rừng núi, theo những con ngựa thồ, những chiếc xe thô sơ và cả những con thuyền lớn... những củ nâu xù xì nhưng bền bỉ sắc màu dân dã quê hương đã về đây để nhuộm cho mẹ cho chị những tấm áo che một nắng mấy sương. Dọc Hàng Nâu xuống Hàng Chĩnh, Hàng Mắm, Hàng Muối, Hàng Tre. Nước Mắm Nghệ, muối chợ Cồn Văn Lý, ang chĩnh Thổ Hà, tre vầu rừng Bắc... đã theo những mảnh buồm, những bè nổi lênh đênh về với kinh kỳ. ôi những con thuyền đã rong ruổi bao dặm trường sóng nước, neo vào bến Cầu Đất, gửi cho Hà Nội những món quà bền chắc, nồng mặn đậm đà, để mà nhớ nhau mãi mãi như câu ca dao: "Gừng cay muối mặn xin đừng...".

Người Hà Nội tài hoa, tao nhã, hiếu học, Hàng Giấy, Hàng Bút còn đó. Những khoa thi nào, anh khóa, cậu tú, bác cử đi chọn giấy bút để tung hoành trên trường văn trận bút. Cái "công danh xa mã" ấy từng đã làm khổ bao người, những anh đồ dài lưng tốn vải, những người phụ nữ ước mơ võng anh đi trước võng nàng theo sau, lụi cụi cả một đời cho tuổi trẻ trôi qua lúc nào không biết. Tuy nhiên chúng ta cũng tự hào còn lưu lại được nhiều áng thơ văn thiên cổ kỳ tài, những tuổi tên còn khắc đầy trên hơn tám chục tấm bia đá nơi Văn Miếu kia. Còn cuộc đời thường của người dân lao động với những nhu cầu không thể thiếu được thì đã có Hàng Gạo, Hàng Cá, Hàng Đường, Hàng Khoai, Hàng Đậu, Hàng Dầu, Hàng Bột (Tôn Đức Thắng). Muốn sắm sửa thì lên Hàng Bát Đàn, Bát Sứ, Hàng Đũa (Ngô Sĩ Liên). Cha già mẹ héo cần một cỗ áo thì đã có Hàng Sũ gần kia. Tháng chín tháng mười giở trời, đau cả xương cốt, món rươi của vùng Hải Đông (Hải Dương, Hải Phòng ngày nay) đổ về kinh kỳ không ít. Khen ai là người đầu tiên đã biết chọn vỏ quýt làm gia vị cho món chả rươi, quả là tài tình, quả là nghệ thuật. Cái lưỡi con người tinh tế đến thế là cùng. Hàng Rươi cũng là nơi họp chợ hoa ngày tết. Cô gái đi mua hoa, cành đào hay cành mận, nhánh hải đường hay bông vạn thọ, cô có thể sắm thêm gương lược mà điểm trang cho thêm nhan sắc, cho đẹp cả mùa xuân, có Hàng Lược đó.  

Hà Nội có một cái dốc khá cao. Đó là Hàng Than. Cái thời chưa có điện, chưa có than đá, than quả bàng, hẳn ở đây luôn luôn bận rộn những hàng bán than hoa để thơm lừng vị chả nướng, để ấm nồng những lồng ấp, để thanh tao những chén trà của các cụ đồ trong sương sớm. Sau này, Hàng Than còn nổi tiếng với món bánh cốm ngon lạ thường, một món quà đặc biệt, chỉ Hà Nội mới có tài làm ngon đến thế. Cốm xanh biếc, nhân đỗ xanh vàng hươm, cùi dừa trắng tinh, điểm vài viên hạt sen nhừ tơi; được gói trong lá chuối tươi, lại một màu xanh óng chuốt của quê hương đồng bãi, buộc chặt bằng chiếc lạt đỏ cánh sen, gợi mùa cưới chan chứa ân tình. "Nằm đất với chị hàng hương"...

Hàng Hương cô hàng, người thơm tho gỗ hoàng đàn, thoảng mùi xạ, phảng phất hương trầm... Tết, ngày giỗ mà không có hương sao còn gọi là tết, là giỗ? Ngôi chùa cổ Việt Nam, ngôi đình làng trang nghiêm sao có thể thiếu được những nén hương đen, những cuộn hương vòng, những cây hương sào thắp một ngày chưa hết, phố Hàng Hương tuy nhỏ nhưng thực sự là một phố mang lại cái cần thiết cho Hà Nội, cho cả vùng về đây mà mua mà cất, một cái duyên riêng vậy. Màu sắc óng ánh trong chiếc thắt lưng hoa lý, hoa đào, hồ thủy, thiên thanh, dải yếm đỏ, áo đổi vai nâu non... cứ phấp phới lên trên phố Hàng Đào, nhất là những ngày phiên chợ tơ. Các thứ lụa tơ từ Ba La Trinh Tiết của tỉnh Đơ, của Đồng Tỉnh Huê Cầu của tỉnh Bắc... mang đến. Còn Hàng Vải thâm là nơi đi về của người dân áo vải. Cô gái Đình Bảng, Cầu Lim mặc váy cửa võng cạp điều mang vải về đây nhuộm hoặc trả cho khách hẳn từng làm xao xuyến bao chàng trai kinh thành.
 

Trung thu, tiếng trống ếch rộn ràng. Trường học nào cần bưng lại mặt trống da trâu để kịp khai trường, đình làng nào cần một chiếc trống đẽi để vào đám giêng hai, Hàng Trống sẵn sàng chờ đón. Phố này đến nay vẫn còn mấy nhà có nghề làm trống cổ truyền, dựng tang trống, thuộc da, lên mặt trống... đều bằng phương pháp thủ công nhưng chiếc trống hàng chục năm vẫn kêu vang, không hỏng. Hà Nội đã sống gần ngàn năm dưới chế độ vua quan. Có bao cái đẹp và cũng có bao cái phải mất đi nhường cho cái mới. Hàng Lọng (phố Lê Duẩn) có ga Hàng Cỏ tấp nập ngày đêm, đón và đưa những con tàu Nam Bắc, ra cảng Hải Phòng, lên tỉnh có chè ngon nổi tiếng Thái Nguyên... Với trên sáu mươi phố mang chữ Hàng, vẻ xa xưa chưa hết, Hàng Mành vẫn làm mành. Hàng Hòm vẫn đóng hòm, va li gỗ, Hàng Thiếc làm thùng tôn, ống máng, cắt kính, làm đồ chơi trung thu cho trẻ, chỉ tiếc đồ chơi ít thay đổi, không theo kịp sự phát triển của xã hội và lớn nhanh của tâm lý thiếu nhi. Hàng Mã vẫn làm đèn lồng hoa giấy. Hàng Bông vẫn còn nhiều nhà làm cốt chăn bông. Bên cạnh đó nhiều phố mang tên cũ nhưng không còn một ai làm nghề cũ ấy nữa: Hàng Gà, Hàng Cá, Hàng Gai, Hàng Bún, Hàng Cót, Hàng Bồ... Vẫn cảm động khi bước chân đến những khu nhà khấp khểnh như tranh Bùi Xuân Phái: Hàng Cân, Hàng Chỉ, Hàng Chai, Hàng Hành, Hàng Bè, Hàng Giấy, Hàng Vôi, Hàng Cháo...


Theo Thú ăn chơi người Hà Nội - tác giả Băng Sơn

Làng thuốc ngàn năm trên đất Kinh kỳ

| 0 nhận xét |

“Người Nam dùng thuốc Nam”, cách đây gần một nghìn năm, làng Đại Yên, Ngọc Hà đã nổi tiếng với nghề trồng cây, bốc thuốc Nam. Có một thời cả làng trồng thuốc, nhưng hiện giờ những mảnh vườn thuốc Nam ở Đại Yên chỉ còn đếm trên đầu ngón tay…
 

Những cụ bà nhắm mắt cũng có thể bốc đúng thuốc.
 
Lần theo con ngõ nhỏ 173 đường Hoàng Hoa Thám, chúng tôi tìm đến làng thuốc Đại Yên. Đến cuối con đường, bên cổng làng rêu phong cổ kính, những người phụ nữ đang bày những nắm lá bưởi, hương nhu, ngải cứu, củ sả được cắt từ vườn nhà. Đi dọc con kênh, chúng tôi đếm được khoảng 5 vườn thuốc nam còn tồn tại như một phần sót lại của quá khứ.

Đại Yên là một làng trong số “thập tam trại” của đất Thăng Long xưa. Trước đây làng thuộc về thôn Thụy Chương (Thụy Khuê, Tây Hồ). Theo thần phả của đình làng, vào thời nhà Lý ở thế kỷ 11, có một cô gái tên là Trần Ngọc Tường mới 9 tuổi nhưng rất giỏi chữa bệnh bằng các loại lá cây. Cô đã đi theo đội quân của Lý Thường Kiệt trong cuộc chiến chống quân Tống xâm lược. Một hôm, quân sĩ của Lý thường Kiệt đổ bệnh hàng loạt. Trần Ngọc Tường đã tìm các loại lá và chữa khỏi bệnh cho hàng vạn quân sĩ, góp phần không nhỏ cho thắng lợi. 

Ngọc Tường được nhà vua phong là Ngọc Hoa công chúa. Nhưng bà không ở lại trong cung mà về sống ở quê mẹ là làng Đại Bi (tên cổ của làng Đại Yên), truyền lại nghề trồng lá thuốc và chữa bệnh cho dân làng. Để tưởng nhớ công lao ấy, người dân đã tôn bà là thành hoàng làng, đời đời bảo trợ cho nghề và hàng năm cứ đúng dịp 13 đến 15 tháng Ba âm lịch, hội làng được tổ chức linh đình, con cháu dù ở xa cũng cố tề tựu đông đủ.
 
Chợ thuốc nhỏ nhoi bên cổng làng.

Từ nhiều thế hệ, người Hà Nội biết đến làng Đại Yên như địa chỉ trồng thuốc Nam duy nhất của toàn vùng. Trước đây ở Đại Yên, gia đình nào cũng có một vườn cây lá thuốc. Những thập niên 80 của thế kỷ XX, cả làng là vựa thuốc Đông dược cung cấp cho Viện Y học cổ truyền Việt Nam, Đại học Dược Hà Nội và hàng thuốc nam còn bày bán rộng khắp các chợ ở đồng bằng Bắc bộ.

Một  điều thú vị là người Đại Yên không chỉ chữa bệnh theo cách bắt mạch và kê đơn như thường thấy ở các nhà thuốc y học cổ truyền. Những “lương y” ở Đại Yên lắng nghe khách hàng kể các triệu chứng, hỏi các biểu hiện của bệnh và dựa vào kinh nghiệm sẵn có để bốc thuốc. 

Các bậc cao niên kể lại rằng: Ngày trước một trong những trò chơi của trẻ làng là đố nhau các loại lá thuốc. Nhỏ tuổi thì thách nhau tìm các loại lá thuốc quanh làng, rồi đố nhau gọi tên. Lên 8 – 9 tuổi đã biết đi cắt lá rồi sao thuốc để mẹ đem đi bán. Những trò chơi tuổi thơ đã khắc sâu vào tâm thức những kinh nghiệm quý báu. Có những cụ bà dù nhắm mắt mà vẫn có thể nói được mình cầm loại lá gì, héo hay tươi và chữa được những bệnh gì…

Hơn 60 năm gắn liền với mảnh đất trồng lá thuốc, bà Nguyễn Thị Quế, sinh sống ở tổ 42 luôn tâm niệm: “Làm cho đến lúc nào không còn đủ sức nữa thì thôi, đi đâu làm gì cũng phải giữ lấy nghề”. Bà khoe: “Nhà tôi đã 6 đời trồng và bán thuốc nam ở làng. Cái nghề này chỉ đủ sống thôi, không giàu được đâu, nhưng cái nghề này nó đem lại cho mình sự thanh thản trong tâm hồn, làm phúc cứu người”.

Đứng trước cơn bão đô thị hóa, những vườn thuốc nam hiếm hoi còn sót lại ở Đại Yên có nguy cơ bị xóa sổ. Vườn thuốc của bà Chinh, một trong 4 gia đình trồng thuốc còn lại của ngôi làng lại đang nằm trong... diện giải tỏa. Bà buồn rầu: “Rồi đây Đại Yên chẳng có lấy một thước đất để trồng thuốc. Nghề truyền thống ông cha sẽ chấm hết”.

Làng thuốc Nam Đại Yên mà tiêu biểu là những người làm thuốc nam là một thứ văn hóa phi vật thể quý giá mà hàng ngàn năm qua ông cha ta truyền lại. Đã đến lúc nhà nước cần có một chính sách đãi ngộ và tôn vinh những người làm thuốc nam Đại Yên. Đừng để làng nghề truyền thống ấy biến mất giữa xã hội hiện đại.

Hoàng Giang
(Dân Trí)

Archivo